≡ Menu
logourl

Nhận thông tin cập nhật ebook mới qua mail!

Đội thiếu niên du kích Đình Bảng – Ebook PDF/PRC/EPUB/MOBI tải miễn phí đọc trên điện thoại, Tablet và máy tính. Tác giả: Xuân Sách

chi tiết
Hướng dẫn: Facebook Groups | Like Fanpage

Đội thiếu niên du kích Đình Bảng – Xuân Sách

Từ khi ra đời đến lần in thứ ba này đã mười năm. Nhiều lớp bạn đọc nhỏ tuổi đã làm quen với những người bạn trong Đội du kích thiếu niên Đình Bảng. Hơn thế, nhiều bạn đã đến Đình Bảng, nhìn và nghe lại chuyện cũ, qua những dấu tích đã trở thành kỷ niệm, và được gặp những người trong Đội thiếu niên ngày ấy (dĩ nhiên bây giờ họ đã lớn tuổi).

Sự thú vị là khi các bạn đến Đình Bảng đều có những tình cảm xúc động và thường đặt ra hàng loạt câu hỏi có phần ngạc nhiên: Hoan là ai? Thư đâu? Nơi nào là chỗ Húc bị bắn? Đâu lăng Lòng Chảo, mộ Lý bát đế?… Có thực như trong truyện không?

Tác giả thật hồi hộp khi được biết những câu hỏi và ý nghĩ ấy. Nhưng sự thật trong đời sống thường phong phú hơn truyện của người viết. Đội thiếu niên du kích Đình Bảng đã được ghi tên trong lịch sử truyền thống của Đội, đã có ảnh trong Viện Bảo tàng cách mạng, tên tuổi đã vang xa ra ngoài biên giới. Đến Đình Bảng, các bạn đã biết đấy, có nhiều phái đoàn các nước tới thăm, có nhiều thư từ và quà tặng của các bạn nhỏ từ Liên Xô, Trung Quốc, Bun-ga-ri, Triều Tiên, Cộng hoà dân chủ Đức… gửi tới.

Trong những dịp đi ra mặt trận, hoặc ở công trường, thỉnh thoảng và may mắn, tôi lại được gặp một anh, một chị ở Đình Bảng. Chúng tôi làm quen với nhau ngay. Những anh chị đó nhắc tới quyển sách rồi cùng tôi ôn lại những kỷ niệm mà họ đã trải qua trong thời kỳ hoạt động ấy. Tôi biết thêm được nhiều điều mà trước kia tôi chưa biết. Tôi cũng nhận được nhiều thư của bạn đọc gửi tới góp ý về quyển truyện, hoặc đặt ra những câu hỏi muốn tôi trả lời. Vì vậy, ở lần in thứ ba này tôi có sửa chữa chút ít theo khả năng có hạn của mình, để đáp ứng lòng yêu mến của các bạn đó với quyển sách, đúng hơn là đối với Đội du kích thiếu niên Đình Bảng của tất cả chúng ta.

Tôi xin phép được nhắc lại: Không thể nào kể hết được câu chuyện trong năm năm của hàng chục, hàng trăm người trên vài trăm trang giấy. Dựa trên những sự việc có thật, những con người có thật, câu chuyện có sắp xếp lại, thay đổi vài sự việc lẻ tẻ, thay đổi tên người cho phù hợp với cách kết cấu của truyện.

Tôi biết ơn những người đã làm nên sự nghiệp vẻ vang. Cảm ơn các đồng chí ở Đình Bảng đã giúp tôi nhiều trong việc viết quyển sách. Cảm ơn tất cả bạn đọc xa gần đã góp ý và khuyến khích tôi.

Mùa xuân 1975

Người viết

Những thiếu niên du kích Đình Bảng năm xưa

Con đường từ Đền Đô tới Lăng Lòng Chảo không xa là mấy, nhưng cũng phải định thần hồi lâu, hai cựu đội trưởng của Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng là Ngô Văn Lược và Nguyễn Thạo Hoàn mới lần hồi nhớ ra. 60 năm trước, khi còn là những cậu bé, họ đã thuộc con đường này như lòng bàn tay mình… Thế mới biết, quê hương Đình Bảng hôm nay đang thay da đổi thịt từng ngày, nhà cửa mọc lên san sát, những bờ mương góc ruộng xưa giờ đã thành những làn đường cao tốc thênh thang xe chạy…

Lật giở trang sử vàng

Nằm kề cửa ngõ của Thủ đô Hà Nội, mảnh đất Đình Bảng luôn được coi là vị trí chiến lược quan trọng. Chính vì thế, tháng 4-1949, thực dân Pháp cho xây đồn bốt rồi chiếm đóng tới già nửa làng. Hơn 2.000 quân lính với đủ sắc tộc cùng với súng ống, đạn dược đã khiến ngôi làng nhỏ bên dòng Tiêu Tương phút chốc đảo lộn.

Cuộc sống của những người dân nơi đây bị dồn đến chân tường. Rồi chuyện cướp bóc, chém giết của đám lính Tây với dân làng diễn ra như cơm bữa… Và, ngay giữa lòng địch, có một đội tình báo được thành lập. Điều đặc biệt, những chiến sĩ tình báo này tuổi đời còn rất nhỏ, người lớn nhất cũng chỉ 15-16, người nhỏ thì ở tuổi lên 10. Nhưng chiến công mà họ lập nên thật diệu kỳ.

Ông Ngô Văn Lược – một trong những đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng còn nhớ như in cái buổi chiều mùa đông ngày 7-11-1949, tại Lăng Lòng Chảo, một địa danh đặc biệt, nơi an nghỉ của vua Lý Công Uẩn – vị vua đã có công khai sáng kinh đô Thăng Long, 15 đội viên đầu tiên của Đội Thiến niên du kích Đình Bảng đã được kết nạp tại đây.

Rồi từ đó, đội bắt đầu kết nạp thêm những đội viên mới, rất bí mật, chặt chẽ về tổ chức… đến hết năm 1949, toàn đội đã có 25 hội viên. Các hoạt động chính của đội viên khi đó là luồn vào bốt địch, lấy vũ khí, vận động những binh lính trở về hàng ngũ kháng chiến, đưa đường cho cán bộ, chiến sĩ bị địch bắt trốn khỏi trại tù của địch.

Từ năm 1949 đến 1954, đội đã cùng cha anh đánh địch lập công xuất sắc, bí mật lấy được của địch hàng chục tấn đạn, cùng nhiều máy thông tin, bộ đàm, dầu mỡ, lựu đạn… chuyển lên chiến khu cho du kích và bộ đội địa phương. Những đội viên nhỏ tuổi này đã 8 lần dẫn đường giải thoát cho nhiều cán bộ chiến sĩ thoát khỏi nơi giam giữ của địch. Và đặc biệt hơn cả, những thiếu niên nhỏ tuổi, qua những lần lân la trò chuyện với những câu hỏi hồn nhiên và trong trẻo đã khiến hàng trăm binh lính, bỏ hàng ngũ giặc quay trở về với cách mạng…

Tìm lại những gương mặt xưa

Khi đọc câu chuyện của tác giả Xuân Sách – “Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng“, tôi rất thích cái tính cách của nhân vật Hoan, tình cảm nhưng cũng đầy rắn rỏi, bộc trực nhưng khéo léo và tinh quái… Và hôm nay, trong một dịp tình cờ, tôi lại được gặp lại “cậu bé Hoan” ngày nào. Nguyên mẫu của “cậu bé Hoan” chính là cựu Đội trưởng Nguyễn Thạc Hoàn. Ông Hoàn nay đã bước qua tuổi 70. Dáng người gầy nhỏ, tóc bạc trắng, cái ấn tượng mà người đối diện thường nhớ nhất về ông đó chính là đôi mắt.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra ngay tại sân Di tích lịch sử Đền Đô – ngôi đền đã chứng kiến bao thăng trầm lịch sử. 14 tuổi, giấu mẹ, ông Hoàn xung phong tham gia vào đội du kích. Những ngày đầu hoạt động, ông cùng em trai mình là Nguyễn Thạc Tam khi đó mới 10 tuổi đến giặt quần áo cho một tên quan hai người Pháp, rình những lúc tên này sơ hở, hai anh em lẻn vào phòng làm việc, lục tìm những tài liệu có giá trị.

Với sự nhanh nhẹn và mưu trí, cậu bé Hoàn ngày đó thường xuyên lân la trò chuyện cùng đám lính người Ma-rốc, đánh lạc hướng chúng để đồng đội lẻn vào kho vũ khí rồi đẩy những hòm đạn xuống cái ao bèo gần đó, chờ cho đến đêm, Hoàn lại cùng đồng đội lặng lẽ chuyển những hòm đạn lên bờ, trườn qua bãi đất với đầy dây thép gai, vượt dòng Tiêu Tương giao lại cho du kích… Trong câu chuyện kể, chốc chốc lại thấy ông dừng lại, đưa tay lau mắt, đó là những khi ông nhắc tới những đồng đội của mình năm xưa, những người đã hy sinh khi tuổi đời chưa tròn trăng…
Và ngay chính những ngày tháng hoạt động trong lòng địch đó, ông đã gặp được người bạn đời tri kỷ của mình. Khi tôi hỏi về bà, ông cười bảo: “Bà ấy chính là nhân vật Tâm trong chuyện của ông Xuân Sách, cái cô bé đi đưa tin tức, đưa áo cho tôi, lúc tôi (nhân vật Hoan) bị giặc truy đuổi, phải trốn ở ngoài đồng đó”…

Trong câu chuyện về Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng, tác giả Xuân Sách dành nhiều ưu ái cho nhân vật Thạo. Vì là cháu của Lý trưởng Bài nên Thạo được vào làm bồi cho Tây. Được ăn ở, sinh hoạt ngay trong đồn bốt địch, nên những thông tin mà Thạo có được rất có giá trị và nhiều lần cứu được cơ sở thoát hiểm trước những trận càn. Vì việc lớn, cậu bé mới hơn 10 tuổi đã phải cắn răng chịu đựng khi mỗi lần ra ngoài đường, đám trẻ cùng làng ném đá xua đuổi vì tội “thèm ăn thịt cá, nó đi theo Tây”.

Nhiều khi không lấn át khỏi nỗi đau khổ vì bị bạn bè khinh bỉ, bị cô độc lẻ loi. Đã có lần Thạo đề nghị với Hoan cho cậu đi làm việc khác. Nhưng rồi lòng yêu nước đã thôi thúc cậu tiếp tục công việc thầm lặng. “Ai là nguyên mẫu của Thạo?”. Tôi hỏi ông Nguyễn Ngọc Bích (Trưởng Ban liên lạc Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng), ông Bích buồn rầu: “Cậu ấy tên thật là Thành, vừa mất năm ngoái rồi”.

Chỉ một năm thôi mà chúng tôi 3 lần phải đeo băng tang, 3 lần tiễn đồng đội trở về với tiên tổ, ông bà… Mỗi năm cứ vào ngày 7-11, những đội viên năm xưa lại trở về Đền Đô để gặp mặt nhau, để xem ai còn, ai mất. Ông Bích bảo, “buồn lắm khi mỗi năm số người đến dự lại thưa hơn. Bước qua cái tuổi 70, họ như những chiếc lá vàng, chỉ cần một cơn gió thôi là cũng có thể lìa cành…”.

Không ở đâu truyền thống yêu nước lại mạnh mẽ như thế, lớp đi trước ngã xuống, lớp sau lại tiếp bước đứng lên cầm súng đánh đuổi quân thù. Đó là câu chuyện của gia đình đội viên Trần Văn Thể và Trần Văn Hậu. Sự hy sinh anh dũng cùng hành động quả cảm chống giặc đến cùng của Thể như là chất xúc tác để nhà văn Xuân Sách làm nên một nhân vật Lâm kiên cường đến thế.

Anh trai hy sinh, cậu bé Hậu khi đó mới 11 tuổi, đã giấu mẹ tham gia vào đội du kích. Mãi cho đến sau ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, gia đình ông mới biết chuyện. Và lúc đó, Trần Văn Hậu mới kể cho mẹ nghe, về những lần đưa thư về muộn, không vào được làng, phải lang thang ngoài cánh đồng, về những lần thoát chết trong gang tấc khi ông chạy đằng trước, đạn bay riết phía sau…

Năm 1965, ông lại khoác ba lô, lên đường “xẻ dọc Trường Sơn” và trong chiến dịch Mậu Thân, đôi chân của ông đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Trở về khi cơ thể không còn lành lặn, ông luôn là tấm gương sáng, động viên con cháu trong gia đình, dòng họ vượt lên khó khăn, xây dựng kinh tế.

Người nghệ sĩ của làng

Cuộc gặp gỡ giữa chúng tôi và ông Nguyễn Đức Thìn diễn ra trong chốc lát, vì đúng lúc chúng tôi gặp được ông, cũng là lúc ông chuẩn bị cho chuyến đi Vân Đồn. Nghe đâu, ông đến tư vấn cho việc xây dựng một di tích lịch sử nào đó ở địa phương. Trong cái dáng người nhỏ bé, gày gò kia, ít ai ngờ được lại ẩn chứa một tâm hồn nghệ sĩ lớn. Bài hát ông sáng tác mấy chục năm trước về Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng, ngày nay đám trẻ trong làng vẫn hát véo von.

Những người dân trong làng còn yêu quý gọi ông là nghệ sĩ nhiếp ảnh của làng. Ông chụp rất nhiều ảnh về Đền Đô, cả 4 mùa vòng quay của trời đất đều được ông lưu vào ống kính của mình. Ai đến chơi, thích cái nào, ông lại phóng to rồi tặng. Tham gia du kích từ năm 1951, cả cuộc đời ông là chuỗi dài những chiến công. Thuở nhỏ trong đội du kích, ông đã lập nên nhiều những chiến công tình báo.

Lớn lên, cuộc đời ông gắn liền với bục giảng, rồi ông cũng là người khởi xướng và nuôi dưỡng phong trào nghìn việc tốt của địa phương. Khi ông mắc chứng nan y, phải vào sống tại trại phong Quỳnh Lập, với tình yêu thương và khát vọng sống, không chỉ vượt qua bệnh tật, ông còn tổ chức ngay tại đây một lớp học, dắt tay hàng trăm bệnh nhân ở đây “vượt qua đất chết” để trở về với cõi người.

Trở về với cuộc sống đời thường, ông đã góp phần xóa đi bao định kiến đối với bệnh phong và người bệnh. Khỏi bệnh, nhưng bàn tay ông đã không còn cảm giác, mắt ông một bên thị lực còn ba phần mười, mắt còn lại chỉ còn một phần mười nhưng ông đã một lần nữa “lập nên chiến công kỳ thú” khi trong vòng 3 tháng hoàn thành và xuất bản cuốn tự truyện “Chuyện cuộc đời” dày 400 trang.

Được NXB Thanh niên ấn hành, cuốn sách đã đến tay bạn đọc cả nước bằng cả sự giản dị, chân thành thấm đẫm ý chí và khát vọng vươn lên. Ông giải thích cho cái nghiệp văn chương của mình bằng hai câu thơ “Khổ quá nên ta là thi sĩ/Là anh hùng chiến thắng chính ta”. Hơn 15 năm sau khi nghỉ hưu, ông vẫn tham gia các hoạt động xã hội.

Nhiều đồng đội từng chiến đấu với ông năm xưa khi nói về ông thường bảo, ông là một trong số không nhiều những con người không chỉ sống một thuở anh hùng mà là cả đời sống anh hùng. Chính vì những điều này, ông xứng đáng với danh hiệu cao quý mà Nhà nước phong tặng: Anh hùng Lao động (1985), Nhà giáo nhân dân (1988).

Trong giai đoạn từ năm 1949 đến 1955, Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng đã kết nạp được gần 100 đội viên. Mưu trí dũng cảm, những con người trẻ tuổi này đã góp phần quan trọng làm nên chiến thắng vĩ đại của cả dân tộc. Họ mãi là tấm gương để thế hệ hôm nay học hỏi và tự hào.

Nhận thông tin cập nhật ebook mới qua mail!

Đội thiếu niên du kích Đình Bảng
Rate this post
Tham gia nhóm trên Facebook: Cộng đồng Mê Đọc Sách
Follow Trên Google+ để tìm kiếm nhanh: Tải Sách Hay
Cộng đồng Học tập: Học Online miễn phí

Lưu ý đọc sách: Với sách pdf các bạn nên đọc bằng Adobe Reader hoặc Foxit Reader bản mới nhất. (SÁCH KHÔNG YÊU CẦU PASSWORD ĐỂ MỞ). Tải Sách Hay để chế độ tương thích cho sách là từ Adobe Reader 10 (X) trở lên. Nếu bạn dùng phiên bản thấp hơn sẽ yêu cầu Password.

0 comments… add one

Leave a Comment